Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2009

Có một Đà Lạt của Đà Nẵng

a Sau tám tiếng đồng hồ luồn rừng mệt nhoài, tôi đã chinh phục được đỉnh cao lên đến một vùng đất bằng phẳng khoảng 10ha. Chính nơi đây là một thị trấn nghỉ mát xưa, giờ đây chỉ còn là phế tích. Tôi miên man nghĩ về Bà Nà - mùa xuân của nước Pháp - như những người từng phát hiện ra nó ngợi ca. Hoặc Bà Nà là Đà Lạt của Đà Nẵng, như cách ví von của tôi, do chân ngắn quá không đi được nhiều nơi để có cái mà so sánh: tôi chỉ thấy như Đà Lạt là sướng lắm rồi. Lúc ở độ cao khoảng 1000m, mới có 16h, nhiều người đã phải lấy áo ấm ra mặc.

Lên Bà Nà hiện nay bạn nhìn thấy gì? Chẳng còn gì ngoài một chút hoài niệm. Này đây, bến xe một thời nhộn nhịp, những chuyến xe nối lên mạn ngược, miền xuôi, tạo đường dây thông tin, làm cho khu nghỉ biệt lập nhưng gần gũi đời thường. Này đây, nhà hàng Morin, đêm đêm đèn màu lấp lánh, những điệu nhạc du dương, những đôi trai gái của một khu cư dân không sầm uất lại có điều kiện gặp nhau, thổ lộ tình yêu. Còn kia là nhà thờ, những buổi tinh mơ vang lên hồi chuông sớm mời gọi người cầu kinh chào ngày mới. Vâng, có nhiều nơi để viếng thăm lắm. Trập trùng, cao thấp trên 240 ngôi nhà, nằm rải rác trên những ngọn đồi, nay chỉ còn lại những nền đổ nát, gợi nhớ bóng dáng xưa.

Màn đêm buông xuống, ấy là lúc cái lạnh đồng hành, không phải là cái lạnh cắt da mà chỉ gây gây, đặc trưng của khí hậu ôn đới. Hãy nổi lửa lên ! Trước hết là sưởi ấm, sau đó trở về với thiên nhiên hoang dã. Dăm cốc rượu sẽ tăng vị đậm đà cho không khí giao lưu, để cùng nhau thức đến 21 giờ, đợi cho sương tan, nhìn về Đà Nẵng mới đẹp làm sao. Ít nhất là trong lúc này, bạn có cảm giác mình là chàng khổng lồ Gu-li-vơ, khi nhìn thấy một vùng non nước bao la bên dưới. Li ti như kiến là những toà nhà sáng ánh diện, những vệt sáng mảnh dẻ là những con đường. Lồng lộng nơi xa là biển cả, những dòng sông, những núi đồi bùng lên dưới ánh trăng vằng vặc như một bức hoạ màu nước cực lớn.

Chúng tôi giã từ Bà Nà lúc trời mưa tầm tã, vượt qua dốc cuối cùng, tức dốc đầu tiên lúc lên, được bà con địa phương đặt tên là dốc Dằn Mặt - vì mới đề pa đã gặp phải dốc rất dài, dựng đứng, làm người leo núi khiếp đảm ngay từ đầu. Phải chúi người để tụt dốc nên những đầu ngón chân tê dại. Cảm giác ê chề, rã rời vào những phút cuối ập đến, khiến ai cũng khao khát giây phút được thả ba lô, nằm xoải tay của một người hoàn thành nhiệm vụ làm sao! Nhưng kìa, những mái nhà, những ruộng lúa đã hiện ra. Đến đồng bằng rồi. Những mệt mỏi bỗng biến đâu mất. Tôi cởi áo mưa, tắm mình trong cơn mưa nặng hạt như tắm trong niềm thắng lợi chinh phục đỉnh cao. Tôi ngước đầu, độ ngược hết cỡ, đánh rơi cả mũ để nhìn lại hành trình mình đã đi qua. Thật là ngoài sức tưởng tượng. Cao cao quá! Đỉnh Bà Nà băng ngang giữa lưng trời, bềnh bồng, ẩn hiện trong mưa.

Bà Nà đang được quan tâm. Bà Nà đang được vén dần những lớp mây để phô ra vẻ diễm kiều với đời. Mai mốt đây, chắc là trong tương lai gần thôi, bạn sẽ lên Bà Nà không còn vất vả như tôi nữa. Nhưng cũng vì thế mà sẽ không có cảm giác thử sức mình, cảm giác chinh phục đỉnh cao của một tay du lịch Traking. Nên chăng có một lối cắt rừng với những dốc ngược nhất, dựng đứng nhất dành cho những chàng trai muốn chinh phục đỉnh cao 1.500m của khu du lịch Bà Nà?

Cầu Thuận Phước về đêm

Có thể nói như vậy về cầu Thuận Phước, cây cầu dây võng sắp được khánh thành vào ngày 19/7 tới đây. Nếu để mắt nhìn lên bản đồ thành phố Đà Nẵng, ta dễ dàng hình dung cả thành phố có dáng hình như một cái đầu rồng và cả bán đảo Sơn Trà như một viên ngọc quí được ngậm trong miệng của cái đầu rồng đó. Sơn Trà vẫn được coi là lá phổi xanh của thành phố, là một khu rừng cấm quốc gia với nhiều quần thể động thực vật quí hiếm. Một vùng cảnh quan hùng vĩ, vừa núi rừng, vừa biển cả luôn là niềm mơ ước cho bất cứ nhà đầu tư du lịch nào có đầu óc thực tế.
Cầu Thuận Phước là công trình trọng điểm của thành phố Đà Nẵng, đã được xây dựng bắc qua sông Hàn, nối liền quận Hải Châu với bán đảo Sơn Trà. Sau khi cây cầu hoàn thành, người Đà Nẵng hoàn toàn có thể tự hào về cầu treo dây võng dài nhất Việt Nam (dài 1.850m, hơn cầu Mỹ Thuận 300m), được thiết kế với quy mô khẩu độ lớn, hiện đại, mang tính thẩm mỹ cao. Cầu có 2 trụ tháp cao 92m, cách nhau 405m, tĩnh thông thuyền 27,5 m, kết cấu với dầm hộp thép suốt toàn bộ nhịp treo dài 650m, chế tạo bằng công nghệ dầm tăng cứng theo tiêu chuẩn quốc tế. Nhưng hơn cả, người dân Đà Nẵng đặt nhiều kỳ vọng vào cây cầu Thuận Phước bởi biết rõ muốn đánh thức được “giấc ngủ của nàng tiên Sơn Trà” phải dùng đến 'chiếc chìa khóa vàng' là chiếc cầu này. Chính vì vậy, sự dõi mắt ngày đêm cho từng diễn biến của việc xây dựng cầu Thuận Phước, sự mong mỏi đến ngày cây cầu hoàn thành là tâm lý chung của nhân dân thành phố trong những năm qua.
<

Không mong mỏi sao được khi cả một vùng bãi Bụt, bãi Rạng, bãi Nam… của bán đảo Sơn Trà với tuyến đường Sơn Trà-Điện Ngọc như một dải lụa mềm vắt qua những triền núi xanh mơ màng, đã chuẩn bị tư thế sẵn sàng đón đợi cho những hoạt động du lịch vừa biển, vừa núi vô cùng sinh động, hấp dẫn. Một khu đô thị mới, những khu biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp, các khách sạn, các tour du lịch sinh thái, du lịch lặn đã và đang được xây dựng tại khu Bán đảo Sơn Trà…thừa sức để biến nơi này thành một khu vực du lịch sinh thái tầm cỡ quốc tế. Mà đâu chỉ có Sơn Trà, đứng trên cầu Thuận Phước, phóng tầm mắt qua quận Hải Châu là có thể thấy ở góc độ đẹp nhất toàn cảnh khu đô thị quốc tế Đa Phước, tuyến đường Nguyễn Tất Thành, xa hơn là cầu Sông Hàn. Ông Kim Yong Moo - GĐ quản lý dự án Đô thị quốc tế Đa Phước cho biết, ông rất phấn khởi khi công trình này hoàn thành và dự đoán sẽ có nhiều nhà đầu tư sẵn sàng đến Đà Nẵng đầu tư ở các khu vực gần đây. Và như thế cầu Thuận Phước chẳng khác nào một viên nam châm tạo ra một từ trường mạnh để thu hút đầu tư vào Đà Nẵng. Bản thân cây cầu, với qui mô hoành tráng, được đầu tư tập trung kinh phí lớn, công nghệ cao cũng chính là một trong những điểm đến du lịch Đà Nẵng và có thể sẽ trở thành một biểu tượng sáng giá của thành phố đầu biển cuối sông này. Với ý nghĩa là chiếc chìa khóa thì cầu Thuận Phước là sự mở cửa để vào “nhà”, sắp xếp lại “căn nhà” chứ không thể vào để mà làm lộn xộn mọi thứ. Cho nên khi cây cầu hoàn thành, khi các hoạt động du lịch đã khởi động và tăng tốc thì chúng ta không thể không coi trọng đến việc bảo vệ tiềm năng du lịch mà trong đó Rừng Quốc gia Sơn Trà là vấn đề phải được đặt lên hàng đầu. Việc xây dựng các resort, các bãi tắm, các khu biệt thự cần được nghiên cứu kỹ lưỡng, qui hoạch phát triển đồng bộ, đảm bảo duy trì cảnh quan thiên nhiên, môi trường trong sạch, nhất là các quần thể thiên nhiên. Ngoài việc tổ chức các khu du lịch cao cấp, cần bố trí những khu du lịch, điểm du lịch để thu hút khách nội địa và nhân dân thành phố đến vui chơi thưởng ngoạn. Có như vậy hòn ngọc quí bán đảo Sơn Trà sẽ ngày càng tỏa ra ánh sáng xanh diệu kỳ và xứng đáng là niềm kiêu hãnh của thành phố.


Những ngày này, công trình Cầu Thuận Phước đang đi vào giai đoạn hoàn tất. Toàn bộ công nhân, nhà đầu tư đang miệt mài ngày đêm với các công đoạn nước rút trên công trường. Để rồi đây, khi màn đêm buốn xuống, những ánh đèn từ chiếc Cầu Thuận Phước thắp sáng lung linh soi bóng xuống dòng sông, ánh sáng rực rỡ như thắp sáng thêm niềm tin, niềm hi vọng pha lẫn niềm tự hào của mỗi người dân thành phố.



Mây núi Hà Giang

Nắng trải vàng trên những thửa ruộng vừa gặt, bầu trời cao xanh trong, những đám mây trắng bồng bềnh như ôm lấy dãy núi xanh mờ xa xa. Đất trời Hà Giang vào thu thật đẹp.



big big world

10 hố lớn kỳ lạ nhất thế giới

10 hố lớn kỳ lạ nhất thế giới

Đa phần những chiếc hố khổng lồ hình thành trên trái đất do hoạt động khai thác mỏ của con người tạo ra, trong khi đó thiên nhiên cũng hình thành những hố tương tự.


1. Hố gas Darvaza - Turmenistan
Năm 1971, các nhà địa chất phát hiện mỏ khí ngầm ở vùng Darvaza. Trong khi khai thác, một vụ sập đã tạo ra chiếc hố khổng lồ. Để ngăn tình trạng khí độc giải phóng người đã đốt nó và đến nay hố gas Darvaza vẫn tiếp tục cháy, tạo ra cảnh tượng độc nhất vô nhị trên hành tinh.


2. Mỏ kim cương Kimberly - Nam Phi
Mỏ kim cương này còn được gọi là Big Hole được coi là chiếc hố nhân tạo lớn nhất thế giới. Từ năm 1866 đến năm 1914 đã có 50.000 công nhân làm việc tại đây bằng những dụng cụ thô sơ như cuốc và xẻng, khai thác tổng cộng 2.722 kg kim cương. Công trình này đang được đăng ký trở thành một di sản thế giới.



3. Đập Monticello - California
Con đập nằm ở hạt Napa của bang California (Mỹ) này được biết đến nhiều vì có đập tràn hình tròn khổng lồ.



4. Mỏ Bingham - Utah
Khu mỏ khai thác đồng ở hẻm Bingham thuộc dãy núi Oquirrh, bang Utah (Mỹ) có độ sâu tới 1,2 km và đường kính 4 km. Đây cũng là một trong những hố lớn nhất thế giới do con người tạo ra.

5. Hố xanh khổng lồ - Belize
Hố sụt ngầm dưới nước được mệnh danh là Great Blue Hole này nằm ngoài khơi Belize, thuộc vùng Trung Mỹ, được hình thành như một hang động đá vôi ở cuối thời kỳ băng hà.


Thứ Năm, 5 tháng 11, 2009

Hà Nội vào thu



Hà Nội đang bước vào những ngày thu, trời hơi se lạnh, với mình thì mát vô cùng. Những ngày như thế này giờ không nhiều đâu.

Tiết trời thay đổi, dễ chịu hơn, con người cũng vì thế mà bình yên hơn, có chút gì đó gọi là lãng mạn cũng đúng.

Những ngày như thế này, bạn sẽ rất dễ bắt gặp hình ảnh mọi người đi bộ, thong dong, chậm dãi, dường như cố tận hưởng cái khí trời lành lạnh, hương hoa sữa nhẹ nhàng, rất đặc trưng Hà Nội. Vẫn là cuộc sống gấp gáp thường ngày, vẫn là cảnh tắc xe, là chen lấn, xô đẩy nhưng mọi người dễ dàng bỏ qua cho nhau hơn. Chuyện, Hà Nội đang thu mà.

Hà Nội mùa thu, cốm đã rộ rồi. Ở bất cứ nơi đâu của Hà Nội, trong các chợ, trên những đường phố, cả những ngõ nhỏ bạn cũng bắt gặp những bà, những chị với thúng cốm trên có phủ lá sen, cạnh có túm rơm khô, họ bán rong hay ngồi vỉa hè. Nhưng ngon nhất vẫn phải tìm đến làng Vòng, đặc trưng Hà Nội đấy. Cốm này mà ăn với chuối thì tuyệt. Có nhiều món ăn làm từ cốm lắm đấy.

Nói đến đặc trưng Hà Nội, hay thật, Hà Nội có rất nhiều thứ đặc trưng, nhất là vào mùa thu. Ngoài cốm ra còn là phố cổ, tiêu biểu là hàng Mã. Nếu có điều kiện, bạn hãy đi bộ, vào buổi tối lại càng tuyệt vời, men theo phố hàng Mã, bạn sẽ thấy ngập trời sắc đỏ, của đèn ông sao, đèn kéo quân, rất nhiều loại đèn mà tớ không nhớ tên, rồi đầu lân, các thể loại đồ chơi khác hấp dẫn không chỉ các em nhỏ mà người lớn cũng mê tít, như để tìm về tuổi thơ xa xưa, một thời tuổi thơ từng mơ đến những món đồ "xa xỉ" này.

Nhắc đến trung thu phải kể đến bánh trung thu nữa. Người Hà Nội sành ăn rất ít khi mua các bánh của các hãng bánh kẹo nổi tiếng, ngập tràn phố phường, ở bất kì thành phố nào cũng có. Họ tìm đến các cửa hàng bánh truyền thống, chỉ riêng Hà Nội có mà thôi. Là những cửa hàng trên phố Hàng Đường, là tiệm bánh Bùi Công Trung phố Hàng Bồ... Bánh vẫn được làm theo phương pháp truyền thống, nguyên liệu truyền thống, dù mẫu mã có không đẹp như của các hãng kia.

Thế đấy, Hà Nội mùa thu có những điều thật khác, khác với mùa thu những nơi khác, khác với các mùa khác ở Hà Nội. Sẽ dễ dàng nhận ra lắm đấy.

Hãy bình yên đón nhận thu Hà Nội!

__________________Mùa thu Hà Nội qua các ca khúc

Hà Nội vào thu với những cơn gió giao mùa se lạnh, với chút lảng bảng trong sương trên mặt hồ gợn sóng. Những con đường, góc phố, tháp rùa... tất cả đã đi vào lòng người một cách tự nhiên không ồn ào mà sâu lắng.

Hoa Nắng

Biết bao câu hát, vần thơ về Hà Nội đã để lại trong lòng nguời đọc, người nghe một nỗi niềm buâng khuâng da diết, nhớ lắm Hà Nội ơi!



Hà Nội đã vào thu. Thu Hà Nội đã làm nên biết bao ca khúc bất hủ để hôm nay trên mảnh đất xa lạ, nghe lời hát: "Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa..." bỗng thấy lòng chùng xuống một nỗi niềm vu vơ.

Hà Nội mùa này... vắng những cơn mưa.
Cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lạnh.
Hoa sữa thôi rơi, em bên tôi một chiều tan lớp.
Đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về.

Hà Nội ơi, Hà Nội mùa thu thật lạ! Nó như một thứ bùa mê khiến cho những người con đi xa cứ ngóng trông, da diết khôn nguôi. Từng góc phố, quán cóc nhỏ đã đi vào tâm khảm người Hà Nội một điều gì đó đau đáu nơi quê nhà.

Hồ Tây mùa này có còn không cây lộc vừng đứng đợi để ngày sau ta níu bóng quay về, vẫn hẹn ngày trở về với Hà Nội, với mùa thu

Có phải em là mùa thu Hà Nội
Nghìn năm sau ta níu bóng quay về

Đây những con phố dài, đường Cổ Ngư, bàn chân ai đưa đón, những đêm hẹn hò hơi ấm mãi còn vương... Khi nhắc đến Hà Nội, ta không thể không kể đến những con đường rợp hoa sữa nồng nàn. Bất chợt đâu đâu câu hát cứ ngân dài "em ơi Hà Nội phố".

Em ơi, Hà Nội phố
Ta còn em mùi hoàng lan
Ta còn em mùi hoa Sữa
Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ
Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm

Mùa thu lạ lắm, mà mùa thu Hà Nội càng lạ lùng hơn, bởi những chiều hoàng hôn buông, những tia nắng cuối ngày như nét vẽ trên gác chuông nhà thờ phố cổ, cũng là lúc bước chân ta tìm về hối hả phố ngược xuôi dòng người trong cái lạnh se sẽ của những cơn mưa giăng không đủ ướt áo mà ướt lạnh trái tim mình... xa nhau đếm lá đợi mùa của biết bao đôi tình nhân trên góc phố. Mùi ngô nướng thơm lừng quyện trong gió cùng tiếng cười khúc khích bên bếp lửa hồng nơi cuối phố... nụ hôn còn ngọt mãi hương thu.

Mùa thu, cốm đầu mùa dịu ngọt.
Trên cao, hoa sữa hương ngạt ngào.
Hồ Tây chiều hôm nay, nỗi nhớ ai những tháng ngày xưa ấy.
Mưa ngâu rơi, rơi trên mặt hồ.
Gió heo may tím ngát mong chờ.
Tà áo trắng,tóc em bay trong chiều mùa thu.

Để thương lắm đôi vai gầy khi trở gió, em và anh giữa hai đầu nỗi nhớ cùng nhặt lá vàng thu để thì thầm hỏi gió, người có buồn không thu?

Một chiều sương giăng
Bỡ ngỡ em nhìn
Hà Nội ta mùa thu không nỡ
Lá rụng bên đường người có bơ vơ

Hà Nội vào thu rồi anh có biết không anh? Chiều nay mặt trời đi ngủ sớm, hoàng hôn buông sợi nhớ giữa mặt hồ xanh dịu vợi, lăn tăn con sóng nào soi bóng bên nhau để giờ đây, Hà Nội và em khe khẽ tiếng thở dài mong nhớ. Hoa lộc vừng khoe sắc ven hồ như gợi nhớ, như thầm thì gỡi nỗi nhớ đi xa.

Mênh mông hồ sương thu tan trong gió
Bát ngát trăng ngân một khoảng trời
Một khoảng trời, khoảng tình lắng sâu bao trong đục vơi đầy
Đây Dâm đàn, đây Lãng bạc, ngàn thu qua bao lần sóng gió
Tây Hồ, Tây Hồ, Tây Hồ, Tây Hồ

Có nỗi nhớ cứ len nhẹ nhàng trong tim mỗi người khi mỗi độ thu về, phải chăng đó chính là nỗi nhớ về mùa thu Hà Nội. Nỗi nhớ gọi tên ai gói trong sắc vàng da diết xào xạc dưới chân mình ... để rồi thầm nhắc "Hà Nội ơi một trái tim hồng".

Hà Nội gió trở mùa, nơi ấy có lạnh không em? Mưa có vô tình đọng rèm mi những hạt nhỏ li ti như những giọt sương mai để mắt ai ngắm nhìn mãi không thôi, em thẹn thùng vờ nhặt cánh hoa rơi. Chiều trên phố em có thầm hát không "Hà Nội ngày chia xa" để rưng rưng nỗi nhớ tràn về trong cơ gió heo may.

Em! em hãy hát lên khúc hát ngày trở lại, để nỗi nhớ chẳng còn chênh chao, anh sẽ về trong vòng tay ấm áp yêu thương.

Ôi nỗi nhớ muôn đời vẫn thế
Như giòng sông Hồng cuộn đỏ mãi trong tôi
Voi va trở về vội vã ra đi
Chẳng thể nào qua hết từng con phố
Nhưng còn đó mua thu, mùa thu đầy gió
Và rêu phong bên những gốc cây già
Vội vã trở về cùng tháng năm xưa

Quê hương với bốn mùa thay đổi sao lòng ta cứ vương vấn bởi mùa thu? Có lẽ mùa thu với chút se lạnh, chút vu vơ buồn mang mác trong từng chiếc lá rơi, từng hạt mưa thu đã làm nên những cảm xúc trong thi ca để mỗi lần bất chợt đâu đây thoảng câu hát ngân dài trên phố lại đưa ta về với những kỷ niệm thân quen cùng những dấu yêu thuở nào. Để một lần thôi nghe em hát, lại ước ao mình được trở về, được đến với Hà Nội, với mùa thu nơi ấy, để một lần thôi đuợc ngắm nhìn mặt hồ Gươm gợn sóng, được đắm chìm trong cái lảng bảng của mùa thu Hà Nội, lòng thầm hỏi em ơi có về cùng thu!

Cứ thế những ca khúc như gọi mời, như níu kéo bàn chân ta trở về với Hà Nội để thấy Hà Nội hôm nay và mai sau mãi mãi là một trái tim hồng trong lòng mỗi người Hà Nội khi mỗi độ thu về.